Những Câu Chuyện Muốn Kể: CÔ BÁN HÀNG RONG và CÁI GIÁ KHI NÓI LÊN LẼ PHẢI


Những Câu Chuyện Muốn Kể”  Là chủ đề như nhật ký những trải nghiệm biểu tình do chính người trong cuộc thuật lại. Trích từ facebook Trang Nhung Nguyễn .

Chia sẻ của một cô gái bị công an bắt vào Trung tâm Hỗ trợ Xã hội và bị giữ tại đây hơn một ngày chỉ vì chụp hình hôm 15/5.

CÔ BÁN HÀNG RONG và CÁI GIÁ KHI NÓI LÊN LẼ PHẢI

Bất kể bạn là ai, trai hay gái, trẻ hay già, chỉ cần bạn có bất cứ gì liên quan đến cá và chụp ảnh hay quay video, bạn sẽ được mời về cơ quan làm việc. Lúc đó bạn có quyền từ chối “lời mời” đó, rồi họ sẽ đặt vấn đề nghi vấn với bạn, yêu cầu hợp tác hay muốn cưỡng chế… cuối cùng bạn sẽ được an toạ trên xe mà “hồi phủ”!

Thấy cảnh đó, cô không cam tâm nhìn mấy em bị bắt oan vô cớ, cô lao ra: “Mấy cưng ơi, làm gì bắt tụi nó, tụi nó có làm gì đâu, tội nghiệp quá…” Và cô đã được ưu tiên mời lên xe “Đi một chút thôi, không sao đâu”…

Vào đến trung tâm hỗ trợ xã hội, cô bất bình, nhưng giọng vẫn ngọt ngào, hoà hoãn nhất có thể “Tôi có làm gì đâu, sao đưa tôi về đây? Mấy anh nói biểu tình này nọ, mà tôi có thấy đứa nào biểu tình đâu, sao bắt bớ người ta như vậy?” Nghe mấy người đó bảo cô cứ ở đây chút rồi về, không sao hết, cô cứ hợp tác. Giọng cô vẫn cao vút đều đều. Một người phụ nữ ăn mặc bình dân, vẻ mặt tươi sáng hiền lành, cô nói lý lẽ với họ một hồi rồi bị đưa vào phòng giam bên trong. Không biết chuyện gì trong đó, nhưng cô la lớn một hồi lâu yêu cầu trả tự do, sao bắt cô vô cớ…

Khoảng 1h sau thì im lặng… Sau một quãng thời gian, đến khoảng gần nữa đêm cô la hét, đòi trả tự do… rồi cô khóc… trong không gian yên tĩnh, căn phòng giam trống trải, dơ dáy, và “có cứt đái máu me” (như lời cô phản ánh). Tiếng cô khóc ai oán, thê lương đến não lòng “Tại sao lại bắt tôi nhốt vào đây? Nhà tôi còn con nhỏ mẹ già nữa mà, tôi đã làm gì sai? Sao các người ác quá vậy…” Xung quanh đó, rất nhiều gương mặt vẫn lạnh lùng, vô cảm, họ như không nghe thấy…

Qua ngày hôm sau, cứ lúc nào tỉnh táo, cô lại hết lời năn nỉ: Từ trước đến giờ tôi chưa từng phạm pháp, cũng chưa ăn cắp ai đồng nào, thế mà hôm nay lại phải mang ách giữa đàng, làm ơn thả tôi ra. Tôi còn phải làm ăn kiếm tiền, sao nhốt tôi hoài vậy? Đến khi nào mới chịu thả tôi ra? Mấy anh ơi, làm ơn cho tôi ra đi mà, qua nay tôi phải nằm gạch ho không chịu nổi rồi, các anh làm ơn đi… Những lời năn nỉ cứ lặp đi lặp lại như thế, lúc nào cũng vậy, cô luôn ôn hoà, nhưng hiếm hoi mới có người đáp lời bảo cô đợi chút đi, địa phương tới rước mới đc về! Vậy là cô cứ đợi…

Lẽ ra, cô đã có thể bán hàng rồi về nhà quây quần bên bữa cơm gia đình, không phải nuốt phần cơm khó ăn như vậy, cô không cần phải bỏ bữa vì ăn không nổi, cô không cần phải hy vọng vào lời hứa “chút nữa” để rồi thất vọng, cô không phải nằm dưới nền lạnh, bẩn, wc bốc mùi… cô không có lỗi gì để phải chịu đựng như vậy NẾU cô cứ mặc kệ, các người bắt ai thì bắt, không phải việc của cô! Không biết cô có ân hận khi nói lên lẽ phải, lời thật lòng mình. Liệu sau này cô có còn đủ bản lĩnh và lòng tốt nói lên lẽ phải khi cái giá cô phải trả cao như thế?

Vẫn là lời kể của cô gái bị công an bắt vào Trung tâm Hỗ trợ Xã hội và bị giữ tại đây hơn một ngày chỉ vì chụp hình hôm 15/5. Đây là một câu chuyện về sự bất khuất.

VÙNG LÊN HAY CÚI XUỐNG?

Trên đời này có một loại cam kết là: tôi hứa sẽ xoá tất cả ảnh có liên quan đến đám đông tụ tập biểu tình tại bất cứ đâu trong bất kì hoàn cảnh nào. Điều này do tôi hoàn toàn tự nguyện, không hề chịu bất cứ sự ép buộc nào. Tôi cam đoan sẽ chịu mọi trách nhiệm pháp lý nếu hình ảnh do tôi chụp được phát tán trên phương tiện thông tin đại chúng. (Kí tên…)

Tôi buộc phải làm tất cả những gì chính quyền địa phương yêu cầu, dù nó trái với sự thật, trái lương tâm và bất đồng trong suy nghĩ. Nghĩ mình thân thấp cổ bé họng, “thứ dân” sẽ được sống cuộc sống của thứ dân, nhưng nếu tôi chống lại, “điêu dân” sẽ phải trả giá nặng nề cùng dòng họ! Tôi không biết mình cúi đầu trước họ thì tôi có nhu nhược, yếu hèn quá không? Khi mà những người cứng rắn chống lại họ phải trả cái giá quá đắt cho bản thân và gia đình.

Tôi hữu duyên biết được anh T, quê Long An, bị bắt, đánh, nhốt, tra tấn bằng nắm đấm, dùi cui và roi điện tại trung tâm bảo trợ cái gì đó.

Những ghi chép về các anh hùng dân tộc bất khuất tôi đã đọc nhiều, nhưng chứng kiến người thật việc thật trước mắt tôi muốn quỳ xuống cảm phục anh. Lại mong anh đừng cố chống đối họ, khi áo anh rách bươm, máu nhuốm loang lổ, dấu ấn chiếc đồng hồ in trên cổ tay anh, máu đã khô tự bao giờ… Vậy mà trong mắt anh, tôi thấy một niềm tin bất diệt bừng sáng, anh tin đến một ngày dân tộc này hoàn toàn vĩnh viễn không còn cảnh như hôm nay! Đổi lại những câu chất vấn, anh nhận được những trận đòn chí mạng, tiếng roi điện lốp bốp vang lên, dáng anh xiêu vẹo rồi, mà khí chất không sụt giảm… Đến hôm nay anh vẫn chưa được thả, tôi có thể tưởng tượng được những chuyện anh đang trải qua, nhưng tôi giúp anh bằng cách nào khi thân tôi còn chưa xong?

Vùng lên thì bị đạp xuống, còn cúi xuống như tôi thì bị chà đạp! Ai hãy cho tôi biết: Tôi phải làm gì để lấy lại Quyền Con Người của đồng bào mình? Làm gì để những mất mát, đau đớn, tủi hờn, căm giận của những người có tâm với xã hội này được buông xuống đây? Phải làm gì để mỗi người mỗi tối trước khi đi ngủ không còn lo lắng điều gì và mỗi sáng thức dậy không phải thở dài? Khi tôi phải ẩn thân, phải cúi xuống thu liễm cảm xúc và giấu đi nước mắt, tôi chỉ làm được có vậy. Nhưng tôi biết, vẫn còn các bạn!

Bạn Nguyễn Văn Trí, một trong hàng chục người bị bắt về Trung tâm Hỗ trợ Xã hội tại 463 Nơ Trang Long, Bình Thạnh, Sài Gòn hôm 15/5 kể câu chuyện của mình trên facebook cá nhân. Được bạn đồng ý, tôi đăng lại câu chuyện này lên facebook của mình với một vài điều chỉnh nhỏ so với bài gốc, chủ yếu là về chính tả và dấu câu.

VÔ ĐỒN

Hôm qua 18h, khoảng 200 anh em bắt đầu diễu hành vì môi trường được 10 phút tại công viên 23/9, khu vực gần chợ Bến Thành, thì bị bao vây, sau đó bị đánh hội đồng, bị úp sọt hốt lên xe buýt. Lên xe bị cắn dằn mặt thêm phát nữa và bị bắt giao nộp hết điện thoại, biểu ngữ tư trang được hộ tống về Trung tâm Hỗ trợ Xã hội số 463 Nơ Trang Long, phường 13, quận Bình Thạnh.

Trên xe có 2 cảnh sát cơ động, 3 nhân viên thường phục bịt khẩu trang y tế (bọn này đánh đập hành hung rất dã man). Tài xế xe buýt số 68 Nguyễn Minh Mẫn được đoàn cảnh sát giao thông dẫn đường chạy hết tốc độ, hú còi inh ỏi. Người dân đi đường dẹp qua một bên cho bọn anh về đồn với hàng ngàn ánh mắt hiếu kỳ. Đến nơi xe mở cửa bắt đầu từng người một xuống xe bị lấy lời khai vòng 1 ở cửa xe buýt. Đứa nào không khai hoặc thiếu hợp tác bị đánh tiếp, sau đó bị dẫn độ vào sân đồn cho ngồi từng nhóm một theo quận, tỉnh, được 2 cảnh sát cơ động canh chừng nghiêm ngặt.

Lúc ra đi mình đi có một mình, trong người cố tình không mang theo giấy tờ, chỉ dắt vào túi quần có 300k. Đang có ý định khai man lí lịch thì lúc ngồi xuống quan sát thấy công an dày dặc trong một sân trung tâm được bố trí bàn ghế sẫn sàng thụ lí lời khai, xa xa có một phòng vi tính rất nhiều anh chị em ngồi máy tính làm việc chăm chú. Thế là hết ý định khai man vì sợ nó lên mạng tìm ra phát hiện còn mệt hơn nữa. Lúc đầu lấy thông tin, mình khai thành thật và hợp tác, nhưng đến vòng lăn tay, lấy dấu vân tay thì mình từ chối với lí do tôi chẳng làm gì phạm pháp sao bắt tôi kí biên bản lăn tay? Viên công an tên Tuấn thấy tôi từ chối thì ngồi im, viên cảnh sát cơ động đứng sau đặt dùi cui lên vai nhắc khéo, nếu không kí không lăn tay thì chút nữa sẽ có cách xử lí riêng, tôi trả lời tôi không vi phạm như nội dung ghi trong biên bản nên không bao giờ tôi cho lấy dấu vân tay và kí biên bản vi phạm. Nó cho mình ra sân ngồi tiếp mấy tiếng đồng hồ sau khi lấy lời khai mọi người thì nó cho người gọi tôi lên, tôi đồng ý và yêu cầu gặp một người mặc sắc phục có tên tuổi ngồi giải thích lí do lấy lời khai, kí biên bản, lăn tay và chụp hình thì được đồng ý và tư vấn, sau đó tôi chấp nhận lấy dâu vân tay và chụp hình còn biên bản thì tôi nhất mực không kí mà vẫn hợp tác cung cấp thông tin lí lịch.

Sau đó mọi người bị nhốt tiếp mấy tiếng đồng hồ chống chọi với cơn đói, cơn khát và chỉ được đi vệ sinh từng người một với sự dẫn độ của cảnh sát cơ động theo sau, ai còn điện thoại trong người thì phải nộp ra hết, nếu nó lục lọi mà phát hiện thì cho vào phòng. Giam đến 3h thì công an phường 4 quận 8 lên rước về thụ lí.

Trên đường về phường chỉ có mình tôi ngồi giữa 2 công an và gần chục nhân viên an ninh phường đội đi theo. Ngồi trong xe anh em phường làm việc khác hắn mấy chú Bình Thạnh, niềm nở và trách móc nhẹ nhàng “Chú làm tụi anh mất ngủ đêm nay mệt quá!” và hỏi thăm về bản thân, công việc, còn hỏi “Tuần sau có còn đi tiếp nữa không?”. Đến phường mệt mỏi lử người còn phải khai lại lí lịch, viết tường trình, viết cam kết với nội dung không tham gia tụ tập đông người nữa. Đến 4h sáng thì được thả cho ra về.

Ra khỏi phường đêm khuya một mình, không có xe ôm, taxi đành phải lội bộ về đến nhà. Đau vl, giờ vẫn còn tức, mệt mỏi ê ẩm trong người. Lúc mình từ Trung tâm Hỗ trợ Xã hội ra về vẫn còn đông anh em đang bị nhốt trong đó, bị bỏ đói và không được ngủ. Khoảng 10 người bị cho vô phòng riêng hỏi cung vì chống trả, thiếu hợp tác hoặc phát hiện thấy sự nguy hiểm khác. Khoảng chừng 23h30 thì nghe tiếng yêu cầu thả người ngoài cổng đồn được vài câu sau rồi im ắng biệt tăm, chắc anh em đi đòi cũng bị hốt hụi luôn quá?

Không biết giờ này mọi người đã được thả chưa? Cá biệt trong số họ có khoảng trên 20 người là phụ nữ, người lớn tuổi nhất khoảng 50 tuổi, có 2 cô gái đến từ Vũng Tàu, 2 cô đến từ Tiền Giang, 1 đến từ Long An. Thấy mọi người xa quê bị bắt, bị nhốt thấy thương quá đi mất. Một cặp đang yêu nhau trong lúc bị nhốt thấy ngồi cầm tay động viên nhau… cầm không được nước mắt. Cảm ơn mọi người đã động viên quan tâm! Chào thân ái mí chú công an.

 

Advertisements

Đã đóng bình luận.

%d bloggers like this: