BIỂU TÌNH VÌ CÁ HAY …THÊU?


Quang Tuyen Dinh(facebook)Có lẽ cộng sản dùng việc bắt chị Thêu để lái sự chú ý sang vấn đề đất đai nhằm giảm sự chú ý về vấn đề cá chết vốn là cửa tử của chế độ, chúng ta nên bình tĩnh đánh giá sự việc để có đối sách hợp lý!

XIN CỘNG ĐỒNG LÊN TIẾNG CỨU DÂN OAN

Ngoc Nguyen Ngọc Nguyên(facebook)Bà Cấn Thi Thêu là dân oan Dương Nội khiếu kiện đất đai, nhiều lần Chính quyền địa phương thương lượng riêng cho bà số tiền hàng tỷ bà không đồng ý, bà phản đối việc Chính quyền địa phương dùng quyền lực nhà nước thu hồi đất nông nghiệp của dân bồi thường rẻ mạc, người dân không thể ổn định cuộc sống khi không còn đất canh tác.

Bà đã chứng kiến hàng trăm thanh niên ăn mặc thường phục và sắc phục công an do Chính quyền điều động đàn áp đánh đập bắt bớ người nông dân Dương Nội để lấy đất, trong đó có gia đình bà, bà và chồng bà cũng bị bắt tù giam 30 tháng vì tội giữ đất – công cụ bảo vệ cuộc sống của gia đình bà.

Ra tù bà tiếp tục đến các cơ quan cấp Trung ương gửi đơn khiếu nại tố cáo Chính quyền địa phương cưỡng chế đàn áp, bắt người giam tù để lấy đất trái pháp luật. Nhung cho đến nay không cơ quan, lãnh đạo nào giải quyết.

Việc Chính quyền không giải quyết khiếu kiện của người dân, Thanh tra Chính phủ cố tình không báo cáo, chuyển đơn thư tố cáo lên Thủ tướng Chính phủ, cố ý kéo dài thời gian cho người dân bức xúc, sau đó khép tội người dân đi gây rối trật tự công cộng theo điều 245 BLHS.

Kính thưa cộng đồng
Bà Cấn Thị Thêu đã bị công an bắt sáng nay về tội gây rối trật tự công cộng chỉ vì bà đến các cơ quan gửi đơn khiếu kiện tố cáo và đồng hành cùng mọi người về môi trường xanh sạch.
Bà Cấn Thị Thêu không có tội YÊU CẦU CHÍNH QUYỀN CÔNG AN TRẢ TỰ DO CHO CẤN THỊ THÊU,

Chau Doan(facebook)

Ảnh: Những lồng đánh mực phơi nắng ở Nhân Trạch, Quảng Bình. Đây là những lồng dùng cho thuyền câu mực nhỏ. Từ ngày xảy ra thảm hoạ thì không dùng đến vì mực ở gần bờ không còn.

Sáng nay người đàn bà tôi phỏng vấn ở Quảng Bình gọi điện cho tôi hỏi: “Có tin gì mới chưa chú. Các chú phỏng vấn xong có viết bài gì không? Mà tôi trả lời phỏng vấn của chú thì liệu có làm sao không, có bị đi tù không chú? Bao giờ thì nhà nước công bố nguyên nhân hả chú. Cá chúng tôi đánh được giờ chỉ bán được chừng nửa giá. Con cái tôi thèm cá lắm mà không dám ăn chú ạ.”
Thấy vậy, tôi chủ động gọi cho người đàn ông khác đã trả lời phỏng vấn. Ông ấy bảo tình hình vẫn thế, từ đợt hỗ trợ duy nhất 7kg gạo và 50,000 VND thì chưa có gì mới. Khi hỏi có ai trong làng bị đói chưa. Ông bảo: “Chúng tôi không chết đói cũng sẽ chết vì độc chú ạ. Người Việt Nam mình ác độc lắm.”
“Thế là sao ạ?”
“Trung Quốc nó giết cá nhưng người Việt Nam mình giết nhau. Cá đánh được về chính ngư dân không dám ăn, thương lái không dám ăn, chỉ mang đi nơi khác bán. Thế không phải là giết nhau là gì? Tôi cảm thấy thế giới này buồn quá.”
Điều này chính là điều tôi thấy đáng sợ nhất. Thương lái vẫn thu gom cá đánh được đều đều, họ chở đi đâu nếu không phải là đưa về những kho đông lạnh ở thành phố lớn, rồi sẽ được dùng làm nước mắm?
Sự hèn nhát thường đi cùng với sự dối trá, dã man, vô nhân tính. Khi tầng lớp trí thức hèn nhát, nhất định ngậm miệng vì sợ hãi vu vơ, nhất định bênh vực chính quyền đến phút cuối cùng thì trách gì ngư dân, người buôn bán vô nhân đạo, chỉ làm sao để có lợi nhuận? Chỉ lo cho miếng ăn trước mắt của họ. Cả xã hội sẽ tìm cách ăn thịt lẫn nhau để sống. Tất cả đều xứng đáng với nhau phải không? Kêu ai, kêu sao nổi? Đều là phường mèo mả gà đồng cả mà. Cả dân tộc này cùng đưa nhau tới chỗ diệt vong. Chẳng phải bệnh nhân ung thư đang chật cứng ở các bệnh viện K rồi sao? Cứ im lặng mà đi vào cõi chết, trong lòng hoang vu không biết ngày mai con cháu ta sẽ sống thế nào.
Sáng nay thấy FB lan truyền những bức ảnh chụp từ Quản Thọ, Quảng Bình những đàn cá bé xíu như cá cơm, cá buôi, cá trích ve nhảy lên bờ. Hiện tượng này chỉ xảy ra với cá to, cá ngon ở Nhân Trạch, Quảng Bình khi mới xảy ra thảm hoạ. Thực ra thì tôi nghĩ không phải là cá cố tình nhảy lên bờ. Chẳng qua là cá bị nhiễm độc, sức yếu, cá cố ngoi lên mặt nước, bị sóng đánh dạt vào bờ khi còn sống.
Hôm qua, một cậu tôi biết đã lâu cmt là “Anh lên tiếng nhiều thế thì đến giờ đã được gì rồi?” Cái giọng rõ ràng là khiêu khích chứ không phải là một câu hỏi chân thành. Trong lúc bực mình, tôi block luôn. Người trẻ, người thiếu hiểu biết thì tôi không chấp, đến kẻ có học mà ngu lâu đến vậy thì tôi không mất thời gian để đối thoại hay trạnh luận, giải thích làm gì. Tôi không có nhu cầu nhìn thấy cái tên của cậu ta trong FB của tôi.
Chính sự im lặng, nghĩ lên tiếng không làm gì mà chúng ta đang sở hữu một xã hội tởm lợm như hiện nay. Một xã hội khi con người tìm cách “ăn thịt người”, con người chỉ chăm chăm lo cho cái dạ dày và cái sự “sống mòn” của mình.
Khi lòng tin vào con người đã xuống đáy, không gì tồi tệ hơn. Hôm nọ trên Vietnamnet còn có bài cảnh báo đậu phụ chứa nhiều chất gây ung thư. Vậy chúng ta biết ăn gì cho an toàn. Rồi đây, thứ gần gũi, cần thiết nhất đối với bữa cơm người Việt là giọt nước mắm cũng bị nghi ngờ nhiễm độc thì chúng ta biết ăn gì?

Advertisements

Đã đóng bình luận.

%d bloggers like this: