Huyền thoại 3 XU.


Vũ Kận Veo(facebook)Chuyện chiếc SU-30 của không quân VN anh hùng rớt xuống biển đầy kịch tính có lẽ sẽ đi vào lịch sử không quân Ziệc Lam như một huyền thoại.


Thay vì mua chiếc SU-30 với những tính năng cực kỳ hiện đại, giá hơn nghìn tỷ thì có lẽ các anh đã mua nhầm phải chiếc 3 XU, đáng giá chỉ 3 xu đúng. Nó tệ còn hơn 1 chiếc điện thoại smartphone đểu hàng Tàu, khi không thể phát đi nổi tín hiệu định vị vị trí bị rơi, để đến nỗi phải huy động hàng ngàn người càn quét cả vùng biển mênh mông để tìm kiếm cứu phi công.

Rồi khi phi công nhảy dù xuống biển, thay vì có đủ đồ cứu sinh, đồ phát tín hiệu cấp cứu tối thiểu mà ngay cả chỗ ngồi của máy bay khách còn được trang bị thì anh này phải… bật quẹt lửa để phát tín hiệu (xem video của VTV – đã bị xóa – ghi lời kể ngư dân đã vớt được phi công ở đây: https://www.youtube.com/watch?v=U3tM9MhleAg). Và thay vì thổi còi hay bắn pháo sáng thì phi công nhà ta lại cất tiếng gọi đò thân thương, thều thào “thuyền ơi, thuyền ơi, cứu với !?”.
Cũng trong đoạn clip quay lại cảnh tàu hải quân cập mạn tàu ngư dân đưa phi công sang mạn (đã dẫn link ở trên) thì thấy rằng anh phi công Cường thiếu tá (hổng phải Cường đô la) đang mặc bộ đồ bộ đội cụ Hồ với chiếc nón cối huyền thoại trên đầu, đưa tay mừng rỡ chào đồng đội. Chắc do bay ké (quá giang) nên anh không kịp mặc đồ pilot đành xài tạm cái nón cối thay nón pilot? – Đoạn này lại nhớ câu thơ “chân dép lốp mà lên tàu vũ trụ” của Tố Hữu, hehe.
Phải chăng điều này lý giải cho việc anh rớt xuống biển mà chỉ mang theo nhõn cái hộp quẹt để đốt thuốc lào thay vì súng bắn pháo sáng và đèn, còi phát tín hiệu? Nếu đúng vậy thì chỉ nội việc anh còn sống sót trở về đã là cả 1 huyền thoại đáng lưu danh vào trang sử không lực VN anh hùng rồi.
.
P/s: trong đoạn video của VTV thì ngư dân phát hiện phi công cách thuyền ông chừng 30m, cất tiếng gọi… đò. Chi tiết này chắc chính xác vì ông này còn kể dùng đèn pin rọi vào nơi phát ra tiếng kêu. Trong khi đó, để hợp thức việc đốm sáng nhỏ như que diêm là ánh sáng của pháo sáng thì báo Tiền Phong bèn cho anh Cường cách xa thuyền tới… 9km??? Mà khoảng cách 9km vẫn kêu “thuyền ơi” lọt tai ngư dân thì hoặc ngư dân này có nội công “thiên lý nhĩ”, hoặc anh Cường dùng nội công “sư tử hống” của Thiếu Lâm may ra mới hợp lý. Chưa kể, ông ngư dân cũng phải dùng loại đèn pha của tàu… vũ trụ mới rọi xa tới 9km để tìm tiếng kêu cứu. Ôi, trên cả huyền thoại cmnr, hehe.

PHI CÔNG SU-30 CỦA ĐẢNG VIỆT CỘNG


Tòng Thanh Phạm(facebook)Mới đầu khi đọc báo Vẹm về câu chuyện lâm ly của Thiếu Tá Nguyễn Hữu Cường, phi công chiếc phi cơ SU-30 tối tân nhất của Không quân Việt Cộng bị nạn trên biển Đông và khi viên Thiếu Tá này bật que diêm kêu cứu trong đêm tối “Thuyền ơi, thuyền ơi…”. Tôi không khỏi phì cười và cho rằng mấy thằng nhà báo Việt Cộng ngu dốt viết bậy bạ vì họ chắc không rành về phi công và máy bay.

Tuy vậy vẫn còn có một chút ngờ vực và tò mò nên tôi vào internet tìm hiểu và vỡ lẽ ra câu chuyện lâm ly trên có thể không xa sự thật lắm.

Theo hình ảnh tôi tìm được trên internet thì phi công máy bay chiến đấu SU-30 của Không quân VC không thấy mặc áo “mưu sinh thoát hiểm” (survival vest) như phi công Hoa Kỳ và đồng minh.

Bộ áo mưu sinh thoát hiểm mặc bên ngoài đồ bay gồm có hàng chục món giúp phi công sống sót nơi chốn thiên nhiên ở điều kiện khắc nghiệt nhất. Nó gồm có áo phao, thuốc chống cá mập, thuốc men, nuớc, lương khô, dụng cụ cứu thương, dao găm, súng ngắn, dây, lưỡi câu cá v.v.

Ngoài những đồ vật giúp phi công sống sót, các dụng cụ quan trọng khác để giúp các toán tiếp cứu nhận diện địa điểm của người phi công lâm nạn như sau:

– Đèn pin.
– Súng bắn hoả pháo (flare) có thể nhìn thấy hàng chục cây số ban đêm.
– Đèn chớp hồng ngoại tuyến (MS200 strobe) mắt thường không thấy được trong trường hợp phi công nhảy dù xuống vùng địch kiểm soát. Phi công trên máy bay tiếp cứu đeo máy hồng ngoại tuyến sẽ nhận ra ánh chớp ở khoảng cách xa.
– Lựu đạn khói màu.
– Gương phản chiếu ánh sáng mặt trời để đánh dấu cho phi cơ.
– Các miếng vải nylon màu cam để đánh dấu trên mặt đất cho phi cơ thấy.
– Máy vô tuyến PRC-90 phát tần số cấp cứu của quân đội 243 và được vệ tinh kiểm tra nhận diện.
– Máy vô tuyến loại mới PRC-112 liên lạc mã hoá qua nhiều tần số khác nhau VHF, UHF và SATCOM (vệ tinh) đồng thời cung cấp toạ độ GPS.

Những dụng cụ trên để giúp người phi công Hoa Kỳ và đồng minh mau chóng được cứu sống. Nơi chốn tuy bị gọi là “giãy chết” nhưng mạng sống của người quân nhân luôn luôn được qúi trọng. Mạng sống của người phi công lại càng cần được bảo vệ hơn nữa vì họ à những người con ưu tú của tổ quốc, tốn rất nhiều tiền của để tuyển chọn và huấn luyện.

Hình ảnh những người phi công của đảng Việt Cộng không mặc bộ áo mưu sinh thoát hiểm ngồi trong phòng lái máy bay chiến đấu SU-30 làm tôi sửng sốt và mong rằng mình đã lầm lẫn.

Nhưng cũng thấy ra được bản chất vô nhân của chế độ này. Từ cuộc chiến đẩm máu trước năm 1975, Việt Cộng – VNCH – Hoa Kỳ có mức thương vong vô cùng chênh lệch theo tỷ số như sau: 20 – 5 – 1. Hơn một triệu cán binh VC, 250 ngàn lính VNCH và 58 ngàn lính Mỹ đã tử trận.

Người phi công VC, dân oan, người tù lương tâm, hay những thường dân vô tội phải sống và ăn những thức ăn bị nhiểm độc, hay bị bỏ rơi trên biển cả. Tất cả đều cùng chung một số phận trong cái nhà tù trá hình khổng lồ này.

Advertisements

Đã đóng bình luận.

%d bloggers like this: