SURVIVAL VEST


Phi công Mỹ thực tập khóa mưu sinh thoát hiểm trên biển. Dùng PRC-112 để liên lạc với phi cơ.

Bong Lau(facebook)Trước khi viết tiếp về những thiết bị mưu sinh thoát hiểm của phi công đồng minh, tôi xin thành thật chia buồn về nguồn tin phi công Trần Quang Khải của chiếc SU-30 đã tử nạn và chiếc CASA 212 với phi hành đoàn 9 người đã mất tích. Người phi công dù ở chiến tuyến hay ý thức hệ nào khi lâm nạn thì họ cần được cứu giúp theo luật pháp quốc tế và lòng nhân đạo.

Một vài bạn cũng thắc mắc về từ “đảng Việt Cộng” mà tôi hay dùng. Xin thưa rằng đảng VC viết tắt từ danh xưng đảng CSVN. Quân Đội Nhân Dân VN thuộc về và trung thành với đảng VC, phi công QĐND-VN là đảng viên CSVN nên gọi như vậy rất “logic”.

Trong bài “PHI CÔNG SU-30 CỦA ĐẢNG VIỆT CỘNG” tôi đã nói nhiều về bộ áo “mưu sinh thoát hiểm”, survival vest, của phi công đồng minh. Một số bạn tranh luận chiến đấu cơ SU-30 đã có các thiết bị đó trong ghế thoát hiểm (ejection seat) thì không cần mặc thêm cho nặng nề.

Phi công Nga lái SU-30 mặc áo “mưu sinh thoát hiểm” ở Syria.

Giống SU-30 của Nga, dưới ghế thoát hiểm MK14 (ejection seat) của chiến đấu cơ Mỹ cũng có một túi mưu sinh thoát hiểm (survival kit) chứa đựng các dụng cụ cần thiết và một xuồng cao su tự động bơm phồng khi tách rời ghế bay khi rơi xuống nước. Và một bộ phận phát tín hiệu vô tuyến (radio locator beacon) để xác định vị trí.

Hoàng tử Prince Harry của Anh quốc lái trực thăng võ trang Apache AH-64 nơi chiến trường Afganistan. Khác với con ông cháu cha VC đi định cư an toàn ở xứ Mỹ giãy chết.

“Phi công gái” AH-64 Apache của US ARMY gắn kính nhắm nơi mắt và khi nàng nhìn đâu thì khẩu đại bác liên thanh 30 mm dưới bụng máy bay chỉa tới đó nổ dòn. Trước bộ áo mưu sinh thoát hiểm của nàng có đeo dao găm. Bên cạnh có khẩu tiểu liên M4. Xin các anh trai đừng chọc giận em ấy nghen?!

Phi công Mỹ và đồng minh đều mặc thêm áo mưu sinh thoát hiểm survival vest đề phòng trường hợp túi survival kit nơi ghế bay bị thất lạc, phi công bị thương không đến lấy được, hoặc khi nhảy dù xuống phi công phải chạy trốn thoát ngay không đủ thời giờ thu hồi các thiết bị đó.

Phi Công F-5 VNCH trang bị áo mưu sinh thoát hiểm.

Phi công Indonesia lái SU-30.

Phi công Ấn Độ lái SU-30.

Phi công Venezuela lái SU-30.

Tôi không rõ phi công Trần Quang Khải tử nạn trên biển vì bị chết đuối hay vì đói khát. Và cả phi công Nguyễn Hữu Cường sống sót được là nhờ thuyền đánh cá tình cờ thấy và vớt chớ không phải họ đã dùng máy vô tuyến từ túi survival kit ở ghế bay để gọi máy bay tiếp cứu, hay dùng thức ăn và nước uống để có thể sống sót trên biển nhiều ngày.

Vì thế khả năng hoạt động hiệu quả của túi survival kit nơi ghế thoát hiểm của SU-30 trong trường hợp này là nghi vấn. Thế mới biết bộ áo “mưu sinh thoát hiểm” mặc trên người của phi công đồng minh lợi hại đến chừng nào.

Máy truyền tin AN/PRC 112 có rất nhiều tần số và được mã hóa. Đặc biệt có thể liên lạc tần số cấp cứu của máy bay hàng không dân sự qua tần số 121.5 MHz. Ngoài ra còn có tần số của hệ thống truyền thông vệ tinh (SATCOM). Khi liên lạc, máy AN/PRC 112 cập nhật tọa độ GPS mỗi giây để máy bay tiếp cứu biết chính xác vị trí dù phi công đang đào tẩu phi nước đại.

Trong bộ áo mưu sinh thoát hiểm còn có một máy truyền tin nhỏ. Khoảng thập niên 70 phi công Mỹ dùng máy AN/PRC 90 gồm có các tần số như sau: 243 MHz (guard frequency) có thể nói bằng lời nói, phát tín hiệu (beacon), morce, và 282.8 MHz. 243 MHz là tần số cấp cứu quân sự được vệ tinh Mỹ kiểm thính để báo động cho các lực lượng cấp cứu.

Hiện nay phi công Hoa Kỳ dùng máy truyền tin AN/PRC 112 tối tân hơn. Máy này có rất nhiều tần số và được mã hóa. Đặc biệt có thể liên lạc tần số cấp cứu của máy bay hàng không dân sự qua tần số 121.5 MHz. Ngoài ra còn có tần số của hệ thống truyền thông vệ tinh (SATCOM) để liên lạc xa. Khi liên lạc, máy AN/PRC 112 cập nhật tọa độ GPS mỗi giây để máy bay tiếp cứu biết chính xác vị trí dù phi công đang đào tẩu phi nước đại.

Biển đông là nơi có nhiều máy bay quân sự và hàng không quốc tế qua lại. Phi công lâm nạn có thể dùng tần số guard của hàng không dân sự 121.5 MHz để thông báo. Các phi công hàng không có nhiệm vụ và theo luật pháp quốc tế là phải giúp đở khi nhận được lời kêu cứu MAY DAY, MAY DAY… trên tần số này.

Một vài lần tôi bay chơi với các bạn phi công hàng không airlines thì các bạn có thói quen tạm ngừng ở tần số chính mà lắng nghe ở tần số guard 121.5 để coi có ai cần cứu nguy gì không.

Giá bán một máy truyền tin bỏ túi AN/PRC 112 này khoảng 4 ngàn đô la. Vẫn còn rẻ hơn nhiều so với một đêm cờ bạc của đám con ông cháu cha đảng Việt Cộng nghe nói tiêu xài đến 300 ngàn đô la.

Hãy chấm dứt xây tượng đài cho bác Minh râu, chấm dứt làm những cái bánh chưng, bánh tét, hay tô phở vĩ đại. Chấm dứt tất cả những cái khổng lồ “hoành tráng” rỗng toét thì sẽ có đủ tiền mua cho phi công những cái áo mưu sinh thoát hiểm.

Tuy không tối tân như F-22 hay F-35 của Hoa Kỳ nhưng SU-30 là một chiến đấu cơ có tiềm năng đáng gờm và nếu phi công được huấn luyện thuần thục thì chiếc máy bay này sẽ trở thành một món vũ khí rất lợi hại. Rất nhiều quốc gia mua SU-30 của Nga. Trong đó có các quốc gia có binh lực đáng nể như Tàu khựa, India, Indonesia, Malaysia, Venezuela v.v.

Khả năng tác chiến của chiếc máy bay sẽ không phát huy đúng mức nếu phi công bệ rạc và không được huấn luyện đầy đủ. So với phi công lái SU-30 của các nước như India, Indonesia, Malaysia, Venezuela v.v. (hình đính kèm) thì phi công VC già nua, quê mùa, bụng phệ, không cường tráng khỏe mạnh bằng. Các chị gái khó tính thì đòi hỏi phi công phải đẹp trai nữa!!!

Tâm lý tự mãn tự kiêu lẫn tự ti và mù quáng, không chịu thấy cái dở cái lạc hậu của mình, sẽ đưa họ vào chổ chết. Một tuần rớt 2 chiếc máy bay, hệ thống tiếp cứu chậm chạp quờ quạng bất lực không tìm được phi công, thì mong gì tác chiến chống quân thù?

Hoa kỳ có phương tiện cứu nguy hùng hậu nhất Đông Nam Á nếu không nói là nhất thế giới. Thế mà đám lãnh đạo Việt Cộng có nhiều tự ái, hèn, và ngu dốt, sợ mất lòng Tàu khựa nên không dám yêu cầu Mỹ giúp.

Chỉ một lời yêu cầu chính thức của Vẹm, các phi tuần C-130, P3 Orion, P8 Poseidon của Hạm Đội 7 sẽ cất cánh bay đêm ngày dùng radar, hồng ngoại tuyến FLIR tìm kiếm. Các vệ tinh tình báo sẽ thông báo vị trí cuối cùng của các phi cơ xấu số. Và biết đâu phi công Trần Quang Khải có thể được cứu sống nếu đáp dù an toàn xuống biển.

Tương tự trường hợp chiếc tiềm thủy đỉnh Kursk của Nga bị nạn và chìm ở biển Barents vào năm 2000. Hoa Kỳ và NATO đề nghị cứu giúp nhưng Nga mắc cở không muốn phe đồng minh thấy cái lạc hậu của mình nên từ chối. Chính quyền Putin khi ấy loay hoay che dấu nói láo như lãnh đạo Việt Cộng bây giờ.

Sau 4 ngày mò mẫm vô tích sự, nhà nước Nga mới cho phép Anh quốc và Na Uy vào giúp tìm kiếm nhưng đã quá trể. Toàn thể chiếc Kursk đã bị ngập nước và tất cả trên thủy thủ đoàn trên một trăm người đã chết. Người ta tìm thấy lá thư tuyệt vọng của thủy thủ Nga cho biết họ gồm mấy chục người đã sống sót nhiều giờ sau khi tàu bị nổ và chìm.

Có nhiều bạn cuồng vũ khí và đế quốc Mỹ, cho rằng nếu làm bạn và mua vũ khí của Mỹ thì sẽ không bi đát như vậy. Bạn ơi, không dễ như vậy đâu.

Chiếc máy bay F-16, F-18 hay bộ survival vest made in USA mặc trên người chỉ là những món đồ vô dụng nếu cả một hệ thống cầm quyền đứng phía sau không biết quí trọng mạng sống con người như những người đã chế tạo ra những món đồ đó.

Trang bị cho phi công VNCH cực kỳ đầy đủ:


Bộ áo mưu sinh thoát hiểm mặc bên ngoài đồ bay gồm có hàng chục món giúp phi công sống sót nơi chốn thiên nhiên ở điều kiện khắc nghiệt nhất. Nó gồm có áo phao, thuốc chống cá mập, thuốc men, nuớc, lương khô, dụng cụ cứu thương, dao găm, súng ngắn, dây, lưỡi câu cá v.v.
Ngoài những đồ vật giúp phi công sống sót, các dụng cụ quan trọng khác để giúp các toán tiếp cứu nhận diện địa điểm của người phi công lâm nạn như sau:
– Đèn pin.
– Súng bắn hoả pháo (flare) có thể nhìn thấy hàng chục cây số ban đêm.
– Đèn chớp hồng ngoại tuyến (MS200 strobe) mắt thường không thấy được trong trường hợp phi công nhảy dù xuống vùng địch kiểm soát. Phi công trên máy bay tiếp cứu đeo máy hồng ngoại tuyến sẽ nhận ra ánh chớp ở khoảng cách xa.
– Lựu đạn khói màu.
– Gương phản chiếu ánh sáng mặt trời để đánh dấu cho phi cơ.
– Các miếng vải nylon màu cam để đánh dấu trên mặt đất cho phi cơ thấy.
– Máy vô tuyến PRC-90 phát tần số cấp cứu của quân đội 243 và được vệ tinh kiểm tra nhận diện.
– Máy vô tuyến loại mới PRC-112 liên lạc mã hoá qua nhiều tần số khác nhau VHF, UHF và SATCOM (vệ tinh) đồng thời cung cấp toạ độ GPS.
Trong khi trang bị cho phi công ngày nay(sau 50 năm) sơ sài đến mức không thể chấp nhận được.


Nguồn:FB of Đào Đức

Advertisements

Bình luận đã bị đóng.

%d bloggers like this: