ĐÔI LỜI…


Đức Truật Hoàng(facebook)Lẽ ra tôi đã đưa những dòng này lên trang cá nhân của mình từ mấy hôm trước, sau khi đã gửi cho Tổng Biên tập Báo Quảng Trị thông báo thôi việc thay cho đơn xin nghỉ việc và đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động với Báo Quảng Trị sau hơn 29 năm gắn bó. Nhưng hiềm một nỗi, vợ và các con tôi đều không ở nhà, tôi không muốn họ bất ngờ khi đọc được thông tin này, dù trước đó chúng tôi đã bàn thảo với nhau khá kỹ…

Thật tình chưa bao giờ tôi thấy thanh thản và nhẹ nhõm như mấy hôm nay, khi quyết định vứt bỏ công việc mà suốt gần 30 năm hằng đeo đuổi với những trăn trở, đam mê. Tôi được trở lại với chính con người thật của mình, ngay thẳng, cương trực, quyết liệt đấu tranh với cái xấu, cái thấp hèn và những thói đạo đức giả. Tôi cũng đã vượt qua sự đớn hèn và từ nay không còn ám ảnh bởi nỗi dằn vặt: mình phải sống bằng những đồng tiền thuế của nhân dân, bằng mồ hôi của những người lao khổ nhưng không nói lên được tiếng nói của nhân dân, mình làm báo mà không nói được sự thật, không bảo vệ được nhân dân- những người dễ tổn thương nhất trong xã hội đầy rẫy sự nhiễu nhương này…
Trở về với chính con người thật của mình, tôi cũng hết sức thanh thản vì gần 30 năm đeo đuổi nghiệp báo, dù mặt này mặt nọ vẫn còn hạn chế nhưng trong mọi hoàn cảnh tôi vẫn không bán rẻ lương tâm mình, dù phải tuyên truyền theo định hướng, dù phải sống, dù phải kiếm tiền nuôi con nhưng tôi đã không làm những điều nhơ bẩn, không viết những điều do người khác sai khiến, không làm những điều thất đức để phương hại đến người nào.
Gần 30 năm làm báo, tôi vẫn luôn giữ lòng tự trọng của một người có học, không mảy may tham quyền cố vị, biết từ chối những hư vinh và những danh hiệu thi đua không thực chất, để sống với con người thật của mình, an nhiên, tự tại…
Và cho đến lúc này, tôi cũng tự hào nói rằng trong suốt gần 30 năm qua, tôi vẫn luôn nỗ lực làm việc, đi lên bằng chính đôi chân của mình, không nợ nần ân nghĩa ai…
Giờ đây, khi đã quyết định thôi việc, quyết định từ bỏ con đường làm báo mà bao năm qua tôi từng đeo đuổi với những đam mê, ảo tưởng, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn chân thành đến bạn đọc-những người luôn đồng hành và tạo niềm hứng khởi để chúng tôi viết nên những bài báo tâm huyết, có trách nhiệm. Cảm ơn những đồng nghiệp đã luôn hỗ trợ, sát cánh cùng tôi trong suốt chặng đường qua, đồng cảm chia sẻ và tin cậy nhau để đứng vững kể cả những lúc bi quan, hoang hoải nhất… Riêng với những người dân đã đóng thuế để nuôi tôi, tôi vẫn day dứt một lời xin lỗi bởi tôi vẫn còn mắc nợ họ…
Và tôi cũng hết sức cảm ơn vợ con tôi, gia đình, bạn bè và những người thân yêu đã luôn ủng hộ, động viên và chia sẻ để tôi có niềm tin tiếp tục sống làm một con người tử tế…

Advertisements

Đã đóng bình luận.

%d bloggers like this: