Tinh thần của hậu duệ người lính Việt Nam Cộng Hòa


Sơn Văn Lê(facebook)Em còn rất trẻ, trẻ lắm, nhìn em rất điển trai như một minh tinh màn bạc, em đến từ quận Tân Phú, Sài Gòn. Sáng ngày 29.12.2016, em đến Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn trong những ngày đang diễn ra chương trình Tri ân Thương Phế Binh VNCH. Em lạ hoắc lạ huơ, vì lý do an ninh luôn tìm mọi cách để xâm nhập vào khu vực diễn ra chương trình để hoặc theo dõi hoặc có thể phá bỉnh, cho nên các tình nguyện viên đảm bảo sự an toàn đã hỏi em đến để làm gì?

Em tỏ ra bồn chồn và lo lắng nhưng cũng nhanh chóng điềm tĩnh để trình bày lý do mình đến DCCT. Em nói: “Em là hậu duệ của VNCH, ông em là một người lính của VNCH ạ”.

Mọi người nhìn em với sự ngờ vực. Em biết vậy nên nói tiếp: “Em nghe bạn em nói là ở đây đang có chương trình Tri ân Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa nên em đến để có thể giúp đỡ các ông, các bác được việc gì không. Em có xem trên mạng facebook và biết được, em rất vui và cảm kích vì những việc làm của mọi người đối xử với thế hệ cha ông chúng em như vậy”.

Nghe em nói vậy, tôi lấy làm xúc động. Tôi cám ơn em và nói với em là ở đây các tình nguyện viên đến để trợ giúp TPB là điều rất cần thiết và tốt lành, rất đón nhận tình cảm và công sức của mọi người dành cho các TPB. Em là người lạ, mà không quen biết ai, anh thấy là mai kia em đến đăng ký trước làm tình nguyện viên thì sẽ có cơ hội giúp các ông, các bác TPB. Chương trình Tri ân TPB diễn ra quanh năm mà em.

Vâng, em nói – là hậu duệ của VNCH, em luôn để trong tim em thứ tình cảm thiêng liêng nhất về cha ông và những cống hiến của cha ông mình cho tổ quốc.

Ở vùng Sài Gòn và phụ cận có nhiều TPB được con hoặc cháu đưa đến tham dự chương trình, có cơ hội tiếp xúc với họ mới nhận ra được một số điều khiến ta hết sức ngạc nhiên.

Họ là những người trẻ tuổi hoặc trung niên, họ rất tự hào về cha ông của họ, nhưng vì lý do xã hội dưới sự cai trị của cộng sản nên họ không có cơ hội để tỏ lộ tâm tư của mình. Họ cố gắng học hành và vươn lên trong xã hội bằng sự cố gắng của chính bản thân mình. Họ biết rằng, gia đình họ bị ruồng bỏ, khinh miệt, định kiến do sự tuyên truyền dối trá đem lại. Những điều đó khiến cho họ bị thương tích trong lòng nhưng không vì thế họ tỏ ra bất mãn.

“Tôi vẫn luôn cố gắng sống theo gương cha ông mình vì đất nước và tổ quốc này dù bị nhiều khó khăn trong cuộc sống, chính những điều đó tôi càng phải biết yêu thương và trân trọng con người, dù họ đã bắn giết, cướp bóc trù dập cha ông, gia đình chúng tôi” – một người con của TPB chia sẻ.

Những người con của các TPB tỏ ra người biết cách ứng xử, nhã nhặn, hiền lành và lịch sự. Một anh luôn nói lời cám ơn khi tôi giúp bố anh ấy từ xe máy xuống xe lăn với đôi mắt thân thiện và trìu mến. Chúng tôi như nhìn thấy ở nhau một sự cảm mến và chia sẻ chân thành.

Anh nói rằng: “Những việc làm của DCCT và các anh chị rất chu đáo, nhiệt tình và ấm áp tình người, đến nơi đây, cha con chúng tôi như được sống trong một xã hội có bầu khí yêu thương nhau chân thành thực sự. Cám ơn anh, anh giữ gìn sức khỏe và đón tết vui tươi, hạnh phúc”. Những nụ cười cứ thế mà trao cho nhau thật thoải mái và hạnh phúc.

Tinh thần của hậu duệ VNCH chất chứa một niềm kiêu hãnh và lòng yêu nước nồng nàn, không những thế, họ còn là những người có được sự hun đúc từ cha ông mình nên họ bộc lộ tính cách nhân văn, họ yêu thương và trân trọng các giá trị tốt đẹp mà cha ông mình đã dấn thân cho tổ quốc, họ yêu thương con người, không oán hờn những bất công mà họ bị xã hội này đang chà đạp lên họ. Đó có thể cũng là nền tảng những giá trị mà VNCH đã tạo dựng và xây đắp nên trong lịch sử.

Paulus Lê Sơn

Advertisements

Đã đóng bình luận.

%d bloggers like this: